Bạn nghĩ mình đã 'mất gốc' tiếng Anh? Nhưng có thật bạn đã mất nó, hay nó chỉ đang ngủ? Có thể bạn không cần học lại từ đầu, mà là đánh thức những gì đã có.
Có một câu hỏi mình nhận được nhiều hơn bất kỳ câu hỏi nào khác: "Thầy ơi, em mất gốc tiếng Anh rồi, có học lại được không?" Mình nghe câu này mỗi tuần, đôi khi mỗi ngày - từ sinh viên năm cuối chưa vượt qua được tiếng Anh đại trình, từ người đi làm cần tiếng Anh để thăng tiến, từ người mẹ ba mươi lăm tuổi muốn dạy con, từ anh tài xế công nghệ muốn giao tiếp với khách nước ngoài. Từ đủ mọi người, ở đủ mọi hoàn cảnh. Và mỗi lần, mình trả lời giống nhau: "Em chưa mất gốc. Em chỉ đang gỉ sét."
Không, mình không nói thế để an ủi. Mình nói vì đó là sự thật - và sự thật này có thể thay đổi hoàn toàn cách bạn tiếp cận tiếng Anh.
Bạn đã bao giờ không đạp xe trong mười năm, rồi một ngày ngồi lên xe và nhận ra mình vẫn biết đạp không? Lóng ngong lúc đầu, chao đảo, tim đập nhanh. Nhưng sau năm phút, cơ thể nhớ lại - bắp đùi nhớ cách đạp, tay nhớ cách giữ lái, cân bằng tự động trở lại. Không ai "học lại" đạp xe. Bạn chỉ cần nhắc cơ thể nhớ lại.
Tiếng Anh cũng vậy. Bạn đã học tiếng Anh bao nhiêu năm? Sáu năm? Mười năm? Mười hai năm từ cấp hai đến đại học? Trong suốt thời gian đó, não bộ đã xây dựng hàng ngàn kết nối thần kinh liên quan đến tiếng Anh - "Hello" lần đầu ở lớp sáu là một kết nối, thì hiện tại đơn ở lớp bảy là thêm một kết nối, bài hát tiếng Anh, phim phụ đề, bài tập, thi cử - mỗi lần tiếp xúc, một kết nối mới. Hàng ngàn, hàng chục ngàn kết nối, không phải vài cái mà là một mạng lưới thần kinh phức tạp được xây dựng trong nhiều năm, nằm trong não bộ bạn ngay lúc này. Rồi bạn để đó, không dùng - năm năm, bảy năm, mười năm - chuyển sang làm việc, lo cuộc sống, quên tiếng Anh, và nghĩ: "Mình mất gốc rồi."
Nhưng khoa học thần kinh nói điều khác. Bạn biết não bộ lưu trữ kỹ năng như thế nào không? Khi học một kỹ năng mới - đạp xe, bơi lội, chơi piano, hay nói tiếng Anh - não bộ tạo ra các đường dẫn thần kinh, giống như những con đường mòn trong rừng. Đi qua nhiều lần, đường càng rộng, càng rõ. Khi ngừng đi, cỏ mọc lên, đường mòn bị che khuất, nhưng không biến mất - vẫn ở đó, bên dưới lớp cỏ. Khi bạn quay lại đi trên con đường đó, cỏ bị dẫm xuống, đường hiện ra nhanh hơn bạn tưởng. Nghiên cứu đã chứng minh: những người đã học một ngôn ngữ rồi để quên, khi học lại sẽ nhanh hơn người mới bắt đầu học lần đầu, nhanh hơn đáng kể, vì họ không "học lại" - họ "đánh thức." Đường dẫn thần kinh vẫn ở đó, chỉ cần được kích hoạt lại.
Bạn có nhớ cảm giác khi nhìn thấy một từ tiếng Anh mà tưởng đã quên, nhưng khi đọc nó bỗng nhớ lại nghĩa? Đó không phải trí nhớ ngắn hạn, đó là đường dẫn thần kinh đang được mở lại. Không học lại từ đó - chỉ cần một kích thích, nhìn thấy, nghe thấy, và não kết nối lại.
Vậy tại sao bạn cảm thấy mình "mất gốc"? Vì đang nhầm lẫn giữa "không nhớ" và "không biết." Không nhớ là trạng thái tạm thời, không biết là không có kiến thức. Bạn có kiến thức, chỉ không nhớ ngay lúc này - giống như không nhớ số điện thoại của bạn thân, nhưng không phải vì không biết, mà vì quá lâu không dùng nên não xếp nó vào ngăn kéo phía sau. Và đây là tin tốt nhất: khi bắt đầu dùng lại tiếng Anh, những ngăn kéo đó sẽ mở ra, nhanh hơn bạn nghĩ.
Mình đã thấy điều này xảy ra rất nhiều. Học viên mới bước vào lớp, nói: "Em mất gốc hoàn toàn, không nhớ gì cả." Rồi trong buổi học đầu tiên, khi mình nói "How are you?", họ tự động trả lời: "I'm fine, thank you." Không cần nghĩ, câu nói tự đến - vì nó đã ở đó, trong não bộ, từ lớp sáu, chỉ đang chờ được gọi dậy. Hay khi mình viết "apple" lên bảng, ai cũng biết đó là quả táo. "Good morning," ai cũng hiểu. "What is your name?", ai cũng trả lời được. Bạn không mất gốc. Bạn chỉ gỉ sét. Gỉ sét thì lau sạch được.
Vậy nên bắt đầu từ đâu? Không phải từ sách giáo khoa lớp sáu, không phải từ ngữ pháp thì hiện tại đơn, không phải từ danh sách năm trăm từ vựng. Bắt đầu từ việc dùng lại những gì bạn đã biết. Thử ngay bây giờ - bạn biết những từ và câu tiếng Anh nào mà không cần nghĩ? "Hello"? "Thank you"? "Sorry"? "I love you"? "My name is..."? Bạn biết nhiều hơn bạn nghĩ. Hãy dùng chúng, hôm nay: "Good morning" với đồng nghiệp, "Thank you" với nhân viên cửa hàng, "Sorry" khi lỡ chen lấn. Không cần hoàn hảo, chỉ cần dùng.
Sau đó, bắt đầu thêm dần - một mẫu câu mỗi tuần. "I like..." "I want..." "Can I have...?" Những mẫu câu thực tế mà bạn có thể dùng ngay trong đời sống. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy bao nhiêu thứ quay trở lại: từ vựng tưởng quên sẽ xuất hiện, ngữ pháp tưởng không nhớ sẽ tự động đúng, vì không học mới - đang đánh thức.
Đừng cố "học lại từ đầu." Bạn không phải người mới bắt đầu, bạn là người đang quay lại - khác biệt rất lớn. Người mới bắt đầu xây nhà trên đất trống, bạn xây nhà trên móng đã có, móng đó có thể bị cỏ phủ, bị bụi che, nhưng vẫn vững chắc. Và đừng học một mình - một mình dễ bỏ cuộc nhất, nhất là khi đã từng thất bại. Cần ai đó ở bên, nhắc bạn rằng bạn biết nhiều hơn bạn nghĩ, và giúp lau sạch lớp gỉ sét. Một lớp học nhỏ, một giáo viên kiên nhẫn, một nhóm bạn cùng mục tiêu - bất cứ điều gì, miễn là không đi một mình.
Ở Lian English, chúng mình gặp người "mất gốc" mỗi ngày, và mỗi ngày chứng kiến họ phát hiện ra rằng mình chưa từng mất gì cả. Tiếng Anh vẫn ở đó, trong não bộ, chỉ đang ngủ. Lớp học của chúng mình - bốn đến sáu người, an toàn, không phán xét - là nơi tiếng Anh của họ được đánh thức.
Bạn không cần bắt đầu từ đầu. Chỉ cần bắt đầu lại. Và có thể, chỉ có thể, bạn sẽ ngạc nhiên về những gì bạn thực sự biết.
Bạn có dám thử không?